TRUNG TÂM BẢO TỒN    
DI SẢN VĂN HÓA TÔN GIÁO
Trung tâm bảo tồn di sản văn hoá tôn giáo
Menu

Lãng đãng (47-70)

Ngày: 13:44:49 18/05/2019

Điều đáng nói nữa ở tập Lãng Đãng, đó là nghệ thuật sử dụng bút pháp cho từng thể loại thơ khá hợp lý. Đề tài nào, ý tưởng nào thì sử dụng hình thức thơ ấy, là điều tác giả rất dụng tâm. Các hình thức thơ trong tập đan cài, biến hóa rất hài hòa. Người đọc không bị cảm giác lặp lại, nhàm tẻ.

Có thể nói, với tất cả những gì thể hiện trong tập thơ Lãng Đãng, Mạc Khải Tuân xứng đáng được, ít nhất là cá nhân tôi, vinh danh hai chữ Nhà thơ. (Lê Hoài Nam)

47- BẢNH MẮT

Vừa bảnh mắt đã nghe chim hót

Ánh mặt trời chiếu dọi lòng sông

Con gái tôi vội vàng đi học

Vợ tôi cuống quýt đơm khuy áo đứt cho chồng

 

Bất chợt,

Tôi nhận ra mình quá nhiều sai sót

Đã ngủ dậy muộn giờ còn không chịu gấp chăn

Tiêu chuẩn sáng lại cao hơn vợ và con gái...

Dường như rất ít ai từ chối dễ dãi và ưu dãi cho mình(!)

 

Đấy!

Tôi nói và tôi nghĩ thế

Bạn cười chê hay khuyên nhủ gì không?

Tôi xin bổng bạn lên như trẻ nhỏ

Khi bạn và tôi đang sống thật lòng !

(Kì Lân Sơn- 2001)

 

48- RƯỢU

Nâng li rượu nghĩa rượu tình

Rượu khơi linh cảm thẩm bình văn chương

 

Rượu ru đau dưới thiên đường

Rượu lau nước mắt tha phương lạc loài

 

Rượu thơm mời-gọi- lay ai

Rượu trẻ như nắng, khoan thai như thiền

 

Rượu khơi mộng ước tiền duyên

Rượu xua ảo ảnh hão huyền phù sinh

 

Rượu vời nắng với lung linh

Rồi ra chung cuộc hành trình gió trăng.

(Kì Lân Sơn - 15/3/2004)

 

49- DẠO CHƠI NÚI NON NƯỚC

Chính ngọ tìm nơi hưởng lộc giời

Cỏ cây se nhựa, ủ mầm tươi

 

Cha con lựa bước lên thăm núi

Gió nắng reo mời thoả thú chơi

 

Núi Ngọc mây nghiêng vờn khói biếc

Sông Vân sóng lặng ngóng thuyền xuôi

 

Trưa này Non Nước neo lòng khách

Lỗi hẹn sao đành... Non Nước ơi !

(Xuân Quý Mùi- 2003)

 

50- NHỚ TRƯƠNG THĂNG PHỦ

Rằm tháng giêng lên nghinh phong các

Hứng giọt sương thiền dưới mái trăng

Ẩn hiện non xa hồn hạc tắng

Vách đá ngân nga Phú Bạch Đằng.

(15/1/ Ất Dậu - 2005)

 

51- MÂY

Như sương

như muối

như bông

Như cá

như hổ

như rồng

như chim

 

Nắng cực

người mới đi tìm

Vô tư

mây cứ ngây nhìn

trời xanh!

(Hạ chí 2001)

 

52- NÚI

Ven sông mép biển giữa đồng

Núi ngồi như thể bao công của giời

Gió không lay, bão chẳng dời

Nắng mưa chia sẻ phận người thế gian

(Thần Sơn- 22/2/ Tân Tỵ)

 

53- BIỂN

Cùng trời đất mãi xa sâu

Sóng kia đã chả dối nhau điều gì

Khi hoài niệm lúc tiên tri

Trải bao dâu bể cứ kì diệu xanh.

(Côn Đảo - 10/4/2001)

 

54- LÀM CÂY

Tươi màu đất mát tình người

Lọc trong gạn đục khí trời nước mây

 

Tỉnh táo đêm, mộng mơ ngày

Lá xum vầy gió, rễ vây bọc nguồn.

 

Làm cây nào biết khi buồn

Bao bão lũ cứ xanh rờn trúc mai

 

Nối noi lớp lớp anh tài

Đông chiu chắt hạt, xuân khai mở mùa.

(Gia Tân - 25/3/ Nhâm Ngọ)

 

55- LÃNG ĐÃNG XUÂN

Du phiếm giao mùa chả mấy khi

Cái thời mây trắng chửa ra đi

Cái thời cỏ héo cây còn bé

Xuân đến mong ai những lạ kỳ.

 

Lọc ngát xanh vời hoa ngát hương

Càng thơm nhựa đất ngọt như sương

Càng vang tiếng dế rên như hát

Nhắc chuyện đông kia lá rắc đường...

 

Du phiếm ơi! à, du lãng chăng?

Rượu mời thơ Lý* chảy như trăng

Bến cũ đâu đây hồn họ Khuất**

Kể bấy anh hai lãng đãng bằng !

(Tất niên Quý Mùi- 2003)

(*)- Lý Bạch

(**)- Khuất Nguyên

 

56- CHƠI XUÂN TRÊN SÔNG ĐÁY

(Tri âm cùng lương y NVT, doanh nhân LXK và nhóm thơ PK)

 

Ai nhắc giang hồ khách

Ai nhớ buổi phong lưu

Xuân này bao Lý Bạch

Dạo chơi trên sông đây

 

Chẳng là gió cũng bay

Chẳng là mây cũng nổi

Chẳng dễ ương như ổi

Chẳng dễ thương nỗi đời

 

Lâng lâng đến tận giời

Lời say chưa kịp ngỏ

Kìa, thuyền nan bóng nhỏ

Lướt qua bèo bọt...

- Chơi!

(Mồng 8 tháng giêng Ất Dậu- 2005)

 

57- THÌ THẦM

Khi em ngồi đón nắng ngày

Xin thôi tức tưởi giãi bày chuyện đêm

 

Khi em đứng ngắm trăng lên

Xin thôi trách sứ gió quên giong buồm

 

Khi em vương chút tủi hờn

Xin thôi hờ hững giọt sương cửa chùa

 

Khi lòng nẫu cảnh đong đưa

Xin em về với lưa thưa lá vườn

Xem Nguyễn* viết Phản Chiêu Hồn

Đàn lên khúc Trịnh* dã buồn... mà đi.

(*)-  Nguyễn Du (3/1/1765 - 1820) viết Phản Chiêu Hồn để bác lại bài Chiêu Hồn của Tống Ngọc, người cùng thời khóc gọi hồn Khuất Nguyên trở về trần gian giữa cảnh tao loạn.

(**)- Trịnh Công Sơn (1938-1/4/2001) với nhiều ca khúc về nỗi sầu nhân thế nhưng không bi luỵ, ngã lòng; ngược lại rất tự tại, bao dung.

 

58- TRONG CÕI NGƯỜI TA

Sau mỗi lần thăm người ốm

Sao lòng thấy cứ xót xa

Ấy là khi vợ xếp cúm

Cơ quan rối rít lo quà

 

Ấy là con trai giám đốc

Mải chơi vấp ngã sầy da

Các phòng ban như chạy loạn

Gọi xe cấp cứu tận nhà

 

Ấy là mẹ anh bảo vệ

Góa chồng tuổi mới hăm ba

Nhà nghèo, neo người bệnh hiểm

Có người biết chẳng nói ra.

 

Ở đời ai mà khoẻ mãi

Cái tình thì vẫn bao la

Rồi ra mỗi phận mỗi khác

Mới hay trong cõi người ta.

(Ga Ninh Bình - Xuân 2005)

 

59- NỖI NIỀM

Giời cho, đời cho, mình cho

Kho kho, đấu đấu... lo lo, mừng mừng

 

Sâu biển lại ước xanh rừng

Ai đi sốt sắng, dửng dưng... tỏ mờ?

 

Thương ngày trúc đợi trăng mơ

Quên đêm sóng thức ru bờ ruổi rong

 

Ta về bến đục sông trong

Nỗi em, nỗi mẹ nỗi không nỗi tìm

 

Nỗi mây, nỗi gió, nỗi tim...

Nhận-cho... vay-trả... trăm miền cỏ hoa!

(Mùa đông 2000)

 

60- ĐỪNG BẮN TÔI

- Đừng bắn tôi !

Đó là lời Đờ Cát

Để sẵn sàng nhận làm hàng binh

Để sẵn sàng tôn vinh nước Pháp

Đồng nghĩa tuyên thề: -Trả độc lập Việt Nam!

 

Nghe kể lại ông ta phôn với vợ

Rằng: - Anh sẽ trở về nước Pháp - vì em.

Tuy trước đó vì uy quyền, vì danh vọng...

Đờ Cát nguyền sẽ tử thủ Điện Biên (!)

 

- Đừng bắn tôi!

- Ai sẵn sàng nhận bắn ?

Khi sau lưng là hạnh phúc-tình yêu

Thà làm tù binh để sống đời cứu rỗi

Hơn làm tướng mà thời gian đem ra ánh sáng tử hình!

(Điện Biên - Hoa Lư * Tháng 5/ 2004)

 

61- SINH NHẬT EM

Sinh nhật em

Anh chưa nhập tâm

Đã chắc tình phai khó gỡ

Khối cặp thề thốt đứt lưỡi

Mới đính hôn

Đã đùng đùng li thân

 

Mình đâu phải người ngoại quốc

Chăm chút nhau kiểu thương trường

Nguốn cội ta tộc Vịêt

Nhớ giỗ

Hơn mừng ngày sinh

 

Thà quên ngày tháng vì nhau

Thay mọi tặng khen xám hối

Anh yêu em

Chấp mọi khổ đau

Chắt ngọt chia buồn sớm tối

 

Vẫn buồn

Trót nghĩ giản đơn

Để em mủi lòng ngày ấy!

(Đồng Hướng - thu 2004)

 

62- EM BIẾT KHÔNG

Dường như anh có điều chi khiếm nhã

Lẽ khôn ngoan chưa cho thế bao giờ

Nhưng yếu đuối, u mê, dại dột

Chuyện đang vui bỗng em lặng thinh

 

Em biết không?

- Từ khi anh rất trẻ

đã khao khát chân thành và ao ước chiều thương

dễ xúc động trước buồn đau người khác

trước thiên nhiên luôn mong được là mình...

 

Ai bảo đó rằng hay rằng dở

Ai bảo cần tỉnh táo hay thờ ơ?

Anh chỉ thấy vô cùng xấu hổ

Lúc anh cười mà em quay đi!

(Lào Cai- xuân 2004)

 

63- CÓ NHỮNG NGƯỜI

Có những người hớt hải đến hội

Rồi chẳng thấy có gì là hay

Rồi bẻ bẻ ngón tay

Chất chưởng ra về chưng hửng

 

Có những người ngập ngừng lúng túng

Bên lối chờ ghế hẹn công viên

Sau đó họ thản nhiên cười khóc

Dầu đêm đã khuya họ vẫn muốn thức!

(Chùa Nhất Trụ- Trường Yên)

 

64- NHÌN RA CỔNG TỈNH

Đất quê giờ đã phố rồi

Tối ngày đường nhựa, mặt người vênh vao

 

Mẹ ngồi nhớ bậc cầu ao

Ngày xưa chỗ ấy trăng sao tụ về

 

Một mình cha bảo tiếc ghê

Gốc đa cổ thụ họ hê đi rồi

 

Cô đi dọn bát cọ nồi

Ngoài tiền công chính được lời bữa trưa

 

Em đi... anh thấy mình thừa

Biết rồi sớm muộn gió mùa cũng sang

 

Nhà ta vẫn ở giữa làng

Nhìn ra cổng tỉnh chang chang nắng hè.

(Khu tái định cư Tân An- TXNB)

 

65- NGẮM MÂY

Nhiều lần tôi vẫn nói

Sẽ từ bỏ chốn này

Một khi hết hy vọng

Một khi ngừng đổi thay

 

Mấy người ưa lấp lửng

Theo sấp ngửa bàn tay

Hễ nói chết là sợ

Chả biết sống mới gay

 

Nhớ năm mười chín tuổi

Thầm nguyện vui hiến mình

Giờ ngẫm nửa thế kỷ

Đủ ngộ điều nhục vinh

 

Bởi thế nghiệm tâm linh

Bởi thế sầu nhân thế

Bởi thế không chờ dễ

Bởi thế cười quanh co

 

Nay nhắn cùng ai đó

Khoan vội ngủ giữa ngày

Mây đen rồi của giả

Sẽ vèo theo hơi may!

(Hà tây - Bắc Ninh - Hà Nội- Hoa Lư * 10/4/2005)

 

 

66- NƠI KIA CÁNH ĐỒNG

Nơi kia cánh đồng

Anh trồng lạc đỗ

Tôi thả giây khoai

Mẹ miệt mài cấy lúa

 

Tháng năm vần vũ

Trăng khi vàng khi xanh

Mặy trời lúc hồng lúc tía

Đời người biết bao mùa nối vụ

 

Đất cưu mang mồ hôi

Lắng giọng nói cười

Hong khô nước mắt

Gió vô hồi gióng diết

 

Những giọt sương

Lầm lì thanh khiết

Soi bóng người trên cỏ

Nhá nhem đêm

Tỏ rạng ngày...

(Tiết đại hàn năm giáp thân- 2005)

 

67- MÙA

Mưa mãi đêm qua ngày

Lòng anh dường như gió lay

Con tim ý chừng bớt nhịp

Nét chữ có phần run tay

 

Lay phay trang sách tỏ bày

Gặp lại buồn vui năm trước

Gặp lại bạn bè mơ ước

Cho lòng long lanh nắng say

 

Lại soi trong đôi mắt em

Những ngày tưởng câu thơ chết

Lại hồn hậu vầng trán ông

Trải bao tháng ngày khánh kiệt

 

Lại thơ ngây như Đồng, Điệp

Mà xao xuyến trước chân trời

Lại có bạn bè trước mặt

Hăm hở lên đường ...

- Mùa ơi!

(Thăng Long thành- Cố đô Hoa Lư)

 

68- NGỌN ĐÈN

(Kính tặng chị Vũ Ngọc Nhạ cùng đồng đội CNC- BTTM)

 

Ngọn đèn ai thắp cho ai

Mà đêm đêm cứ thức hoài cùng đêm

 

Bên ai nhớ, mặc ai quên

Lửa đèn lấp lánh ánh lên nền trời

 

Bạt ngàn sao thức với đời

Bạt ngàn cây tựa dáng người thế gian

 

Ngọn đèn như cánh hoa lan

Đỏ như trái ớt trời Nam cay nồng

 

Ngọn đèn như có như không

Giữa mênh mông đất mênh mông ánh ngày

 

Ngọn đèn đó có ai hay

Có con tim của đôi tay ngọc ngà

 

Đêm dài ủ nhuỵ cho hoa

Bình minh lên mở thiết tha nụ hồng.

(Hoài Đức- Tân Thành * 1974-2005)

 

 

69- TỰ HÁT

(Tri âm với NSNA Tuấn Hải)

 

Người xưa đem ngọc bán rao

Tôi nay cơm áo đổ vào hư vô

 

Hóa thân giữa chốn mơ hồ

Đường qua phố chợ phạc phờ đua chen

 

Cậy lòng nhờ chút duyên em

Cho tôi vịn bước lúc lên xe đò

 

Nói cười như thể vô lo

Mà khoé mắt đẫm dặn dò nẻo xa

 

Âm thầm... kí ức tháng ba

Ham chơi khiến mẹ rầy la nặng lời

 

Nghe rồi nghe chỉ nghe thôi

Đến khi vấp đá mới ngồi nỉ non

 

Bao đêm trăng khuyết lại tròn

Bao vui khất rượu, bao buồn bạn mây

 

Nắng giời còn ủ men cây

Tôi còn tự hát ru ngày chậm vơi.

(Chùa Địch Lộng- Núi Cắm Gươm)

 

70- VÒNG TAY THIÊN HÀ

Nhất mừng còn bạn yêu thơ

Nhì vui có một người chờ canh khuya

Ba tin ma - phật trong ta

Bốn tưởng những phút la đà là tiên

Năm lo cơm áo gạo tiền

Sáu lắng gió, bảy ngộ miền nước mây

Tám mong thêm ngọt bớt cay

Chín thương,

mười nhớ vòng tay thiên hà.

(Tiền Hải- Cúc Phương * 2004)

 

Tác giả chân thành ngỏ lời tri âm và tri ân tới bạn tâm giao Lê Mạnh Tuấn, bạn làm thơ Bình Nguyên, nhà thơ Vũ Quần Phương, nhà thơ Lâm Xuân Vi, nhà thơ Trúc Thông... Đặc biệt, với nhà văn Hòa Vang, nhà văn Kao Sơn đã tận tình đọc, sửa bản thảo trước khi được nhà xuất bản biên tập; cùng những người bạn vong niên, đồng cảm, khích lệ, tài trợ... cho tập thơ ra đời sớm hơn ước định.

 

Cùng trong tập thơ Lãng Đãng, các bài đã đăng:

- Từ bài 1 đến bài 12 xin xem ở đây

- Từ bài 13 đến bài 26 xin xem ở đây

- Từ bài 28 đến bài 46 xin xem ở đây

Mạc Khải Tuân

Các bài viết khác